29 Tháng Hai, 2020

Biết Bệnh – Sư Giác Lộc

Thời gian đọc: 2 Phút

BiểnThước là một đại danh y của Trung Hoa thời xưa, một hôm gặp Tề Hoàn Công là vua nước Tề, chỉ nhìn khí sắc vua đoán được bệnh, nói với vua rằng ‘ Bệnh của Ngài đã phát ngoài da rồi, phải chữa gấp nếu không sẽ nặng hơn. Vua nói ‘Ta vẫn khỏe mạnh, không cần chữa trị’. Vài hôm sau vào gặp vua, Biển Thước nói ‘Bệnh Ngài đã vào nội tạng, phải chữa gấp. Vua Tề im lặng. Lúc Biển Thước đi khỏi, vua cười, nói với triều thần ‘ Bọn thầy thuốc khéo bày chuyện, ta không bệnh mà cứ bảo bệnh mãi’. Vài hôm sau Biển Thước trở lại, vừa thấy vua, ông vội lui ra. Vua cho người chạy theo hỏi lý do bỏ đi. Ông đáp ‘Bệnh ngoài da còn cứu được, vào đến huyết mạch vẫn còn chữa kịp, nhưng đã vào đến xương tủy thì đành bó tay’. Không bao lâu vua Tề ngã bệnh, cho người đi tìm Biển Thước, nhưng ông đã sang nước khác rồi, cuối cùng không ai chữa được bệnh, vua Tề lìa đời vì căn bệnh quá trầm trọng.

Vua Tề có bệnh được đại danh y Biển Thước báo trước vẫn thờ ơ cho đến khi quá muộn. Đức Phật là bậc đại y vương biết được chúng sanh đều có tâm bệnh trầm trọng và chỉ ra cách chữa trị. Nếu người dể duôi (phóng dật) vẫn thờ ơ với Pháp Phật và quá say đắm ngũ trần, lãng quên các thiện pháp cho đến khi bệnh đã trở thành trầm trọng đến mức đời sống bị chi phối hoàn toàn bởi các phiền não thì không còn cứu vãn được nữa. Cái chết của kẻ dể duôi trong thiện pháp là đáng sợ nhất dù cho còn đang sống trên đời đi nữa.

111 total views, 6 views today

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *