29 Tháng Hai, 2020

Cách Soi Gương – Sư Giác Lộc

Thời gian đọc: 3 Phút

Có một từ ngữ trong ngôn ngữ Pāli chuyển tải nhiều giáo lý trọng yếu, đó là danh từ paccavekkhana, động từ là paccavekkhati. Chúng ta tìm thấy ba cách dịch: Phản tỉnh, quán sát, phản khán. Trong tương ưng bộ kinh, Đức Phật nói về việc người nam, nữ còn trẻ quán sát hình ảnh mặt mình trong cái gương trong sáng. Quán sát ở đây là động từ paccavekkhati, nghĩa là xem xét kỹ, quan sát. Trong ngôn ngữ bình dân chúng ta gọi là soi gương, tức là nhìn vào gương, nhìn ngắm mình trong gương.

Cách soi thứ nhất: Thay vì soi gương như cách làm thông thường, chúng ta hãy tìm đến cách soi gương mà Đức Phật đã chỉ dạy trong kinh điển Pāli. Trước khi soi người khác nên soi chính mình, đây là cách làm đúng pháp. Tâm như một cái gương để cho chúng ta soi thường xuyên. Thiện, bất thiện cần phải thấy rõ. Khi thấy tâm bất thiện phải loại bỏ, khi thấy tâm thiện phải duy trì. Thường xuyên soi gương nơi tâm thì tâm sẽ trong sáng, thanh tịnh. Lúc đó hành vi nơi thân và nơi khẩu cũng thanh tịnh. Một người có thân, khẩu, ý thanh tịnh muốn soi vào người khác sẽ thấy rõ những gì muốn thấy. Đó là cách soi gương thứ nhất.

Cách soi thứ hai: là soi toàn bộ hành vi của chính mình. Hành vi biểu hiện qua thân, khẩu, ý. Khi soi vào đó sẽ thấy rõ hành vi tốt, hành vi xấu. Muốn thấy rõ hành vi của mình phải soi qua ba giai đoạn trước khi, trong khi và sau khi có hành vi nào nơi thân, nơi khẩu hoặc nơi ý, nghĩa là phải xem xét, quan sát những hành vi đó. Hành vi nào hại mình, hại người thì phải loại bỏ. Hành vi nào lợi mình, lợi người thì nên tiến hành. Thường thấy mọi người soi hành vi ở một trong ba giai đoạn, ít khi soi toàn diện nên sự kiểm soát bản thân không chặt chẽ. Khi soi qua ba giai đoạn như vậy thì điều ác không có cơ hội len vào và điều thiện có nhiều cơ hội tăng tiến. Việc soi này cũng đi từ trong ra ngoài. Khi hành vi của mình đem lại lợi ích và an lạc cho mình thì cũng đem lại lợi ích và an lạc cho người, cho thế giới.

Cách soi thứ ba: Hạnh phúc và đau khổ là kết quả của hành vi nơi thân, khẩu, ý, cho nên ngoài việc soi tự tâm, soi vào ba hành vi của bản thân, Đức Phật còn dạy thêm phải soi vào năm sự kiện hiển nhiên trong đời sống: Già, bệnh, chết, nhân vật yêu quý phải phân ly, mỗi người là chủ nhân của nghiệp, ta phải thừa hưởng nghiệp thiện, ác đã tạo. Thường soi sự kiện già, thấy rõ không ai tránh khỏi già, thì không còn say mê với tuổi trẻ và không dám làm ác nơi thân, khẩu, ý. Thường soi sự kiện bệnh, thấy rõ không ai tránh khỏi bệnh, thì không còn say mê với sức khỏe và không dám làm ác nơi thân, khẩu, ý. Thường soi sự kiện chết, thấy rõ không ai tránh khỏi chết, thì không còn say mê với sự sống và không dám làm ác nơi thân, khẩu, ý. Thường soi sự kiện nhân vật yêu quý phải phân ly thì không còn tham ái với nhân vật yêu quý và không dám làm ác nơi thân, khẩu, ý. Thường soi sự kiện mỗi người là chủ nhân của nghiệp, ta phải thừa hưởng nghiệp thiện, ác đã tạo thì không còn dám làm ác nơi thân, khẩu, ý.

Ba cách soi gương theo lời Phật dạy làm cho tâm và hành vi nơi thân, khẩu, ý thanh tịnh. Đem lại nhiều kết quả hạnh phúc cho bản thân. Mọi người chung quanh và thế giới cũng hưởng được an lạc từ nơi người biết cách soi gương như thế. Nếu chỉ đi soi người khác mà không soi lại chính mình thì bản thân và người khác đều sa vào phiền não và đau khổ triền miên.

72 total views, 3 views today

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *