Tâm Kinh Mùa Dịch – Sư Giác Nguyên

Thời gian đọc: 1 minute

Một người mẹ trẻ mang con vào bệnh viện giữa mùa dịch cúm. Cô liên lạc với tôi, bảo lòng có chút lo. Tôi vừa ở phi trường về, sau khi bị từ chối một chuyến bay vì tí sốt trong người. Trong niềm nỗi đó, tôi cảm thông đến tận cùng tâm trạng bất an của cô. Từ ngàn dặm, xin chuyển qua đại dương một dòng năng lượng lành, mạnh nhất như có thể. Người an lành, ta cũng được vui. Xin gửi về bên ấy bài tâm kinh giữa mùa dịch cúm, như một lời kinh cầu cho hai mẹ con những buổi khuya, và cho cả những người cần chút bằng an giữa cơn ba động này. Mong lắm vậy thay…

TÂM KINH MÙA DỊCH
Xem mình là hạt bụi
Nhỏ nhoi giữa đất trời
Xem mình là cơn gió
Đang thổi ngang cuộc đời
Xem mình như con nước
Đang từng phút trôi xuôi
Xem mình như đóm lửa
Cháy một lần rồi thôi
Nỗi niềm nào đi nữa
Rồi cũng là phai phôi
Đời không gì đáng sợ
Cũng không gì để vui
Người tu không vô cảm
Nên giữ lại nụ cười !

38 total views, 3 views today

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *